Super Kawaii Cute Cat Kaoani
this slowpoke moves this slowpoke moves this slowpoke moves

Trang

Trang

Trang

Trang

[CCTLBTCBQTT] Chương 7

Chương 7: Cá gặp vua

Edit: Dưa Hấu
Beta: Dẹo; Meo

Cảnh Vương cùng Lý Ngư đi tới Càn Thanh cung. Trên đường hệ thống vẫn chẳng có động tĩnh gì đột nhiên lại nhắc nhở cậu.

“Nhiệm vụ nhánh —— “Minh châu sáng trong” đã tới điều kiện thiết lập trước, xin hỏi ký chủ muốn mở ra hay không?”

Lý Ngư: "..."

Có chuyện gì xảy ra, cậu đã “ở chung” với Cảnh Vương đâu, sao lại có thêm nhiệm vụ, mà lại là nhiệm vụ nhánh?

Ánh sáng tỏa ra từ tên nhiệm vụ làm cậu không nhìn được gì. Lý Ngư cũng không muốn rắc rối hơn, lo cho cái nhiệm vụ chủ tuyến còn chưa xong lại bắt làm cả nhiệm vụ nhánh, đầu cá sẽ mệt lắm, nhưng vì tò mò cậu vẫn hỏi phần thưởng.

Hệ thống: “Nhiệm vụ này thưởng một phần thuốc biến hình tạm thời, có thể làm ký chủ tạm thời trở về dạng người, hiệu lực trong một canh giờ(1), nếu nhiệm vụ nhánh thất bại, không có bất kỳ hình phạt nào.”

(1) Một canh giờ: 2 tiếng.

Lý Ngư: ! ! !

Lại còn có thuốc biến thành người cơ à? Có chuyện tốt như vậy sao không nói sớm! Lý Ngư thông minh nghĩ, dù chỉ là một canh giờ, cậu hoàn toàn có thể làm thêm kiểu nhiệm vụ như thế này vài lần, có thêm nhiều phần thưởng để thay phiên dùng, chẳng phải là sẽ có thể duy trì dạng người à!

“Chỉ thưởng có một phần này thôi.”

Hệ thống cẩn thận nhắc nhở ký chủ ngây thơ ngốc nghếch.

Lý Ngư:... Được rồi, ta biết ngươi là hệ thống Hại Cá rồi.

Nhất định phải làm nhiệm vụ nhánh này, nếu thất bại cũng không có gì tổn thất. Nếu có được thuốc biến hình, là có thể chọn ngày thích hợp, một canh giờ là hai tiếng, đủ để ăn rất nhiều đồ ăn của người, cũng có thể nói rất nhiều câu, còn có thể đi những nơi mình muốn đi ——

Cậu vốn là người, không phải cá. Sau khi biến thành cá, mới hiểu được rằng làm người rất tự do và thoải mái.

Tuy chỉ có một canh giờ ngắn ngủi, nhưng có thể trải nghiệm lại cảm giác làm người cũng đã rất tốt rồi!

Lý Ngư:... Chỉ là làm thêm một nhiệm vụ thôi mà, ta làm.

Nhiệm vụ này tên “Minh châu sáng trong”, chỉ có một câu, lấy được một viên dạ minh châu(2).

(2) Đá dạ minh châu:

Nhiệm vụ của hệ thống Hại Cá chẳng bao giờ rõ ràng. Lý Ngư cũng quen rồi, hoàn toàn không hiểu bản thân cậu là một con cá thì có thể liên quan gì tới dạ minh châu. Vì hệ thống đã giới thiệu trước đó rằng, nhiệm vụ nhánh phải đạt một điều kiện tương ứng trước thì mới có thể mở. Trên đường Cảnh Vương đưa cậu tới Càn Thanh Cung mới mở được nhiệm vụ nhánh này, điều này đã thể hiện rõ rằng, nhiệm vụ này liên quan tới việc gặp vua.

Tính ra thì, cũng không cần đi đường vòng nữa.

Cảnh Vương tuy là một vị vương, nhưng cũng không thích ngồi kiệu, tự mang Lý Ngư, Vương Hỉ theo sau, băng băng đi tới Càn Thanh cung.

Nội thị tổng quản La Thụy Sinh đã chờ trước Càn Thanh cung từ lâu, vừa thấy Cảnh Vương là vội vàng chào đón, dẫn cảnh vương vào điện. Vương Hỉ không được vào đành ngóng trông ở ngoài điện.

Cuối cùng cũng đã tới, Lý Ngư cố ý bơi lên mặt nước, thưởng thức phong cảnh tại Càn Thanh cung. Không hổ là tẩm điện của Hoàng đế, mùi cây đàn hương ngào ngạt, xa hoa, nhìn qua đã thấy những vật trang trí quý hiếm, mắt cá cũng nhìn không chớp.

Tuy nơi đây đẹp, nhưng lại không có vại cá. Lý Ngư vẫn thích vại sứ Thanh Hoa hơn.

Lần này ra ngoài cậu mới hiểu được, thì ra nơi Cảnh Vương nuôi cậu là Cảnh Thái điện, là điện trong cung Cảnh Vương ở từ nhỏ. Tuy sau khi được phong vương phải ra khỏi cung, nhưng Cảnh Thái điện vẫn do Cảnh Vương quản lý, là địa bàn chân chính của Cảnh Vương.

Chỉ tùy tiện ngốc một lúc, đã ngốc tới mức tới được “sào huyệt” của bạo quân, Lý Ngư hơi kiêu ngạo.

Nhìn một vòng, không thấy dạ minh châu đâu. Nhiệm vụ nhánh đột nhiên tới, Lý Ngư chỉ mong hệ thống cho cậu nhiều gợi ý một tí, nhưng lần gần đây nhất hệ thống Hại Cá nhắc cậu là khi cậu mở được nhiệm vụ nhánh, sau đó chả nói gì nữa.

Lý Ngư chỉ có thể gác lại cả nhiệm vụ nhánh và nhiệm vụ chủ tuyến. Lúc chưa có manh mối thì đành tùy duyên, gặp Hoàng đế vẫn quan trọng hơn nhiều.

Hoàng đế trong truyện có rất nhiều ẩn tình với Cảnh Vương. Trong truyện gốc, mẹ đẻ của Cảnh Vương là Hiếu Tuệ Hoàng Hậu trước sinh Cảnh Vương đã có sức khỏe không tốt, sau khi sinh lại bị chuyện con trai bị khuyết tật đả kích, buông tay nhân gian. Hoàng đế thật sự kính yêu Hiếu Tuệ Hoàng Hậu. Cảm xúc của ông đối với đứa con trai Cảnh Vương này vẫn luôn hơi phức tạp, cũng không quá gần gũi với Cảnh Vương. Đặc biệt vào khi Cảnh Vương tròn mười sáu tuổi, Hoàng đế lập tức xây phủ, mặc kệ luôn việc Cảnh Vương đã có vợ hay chưa. Những Hoàng tử khác cũng là tới khi kết hôn rồi xây phủ cùng nhau, vì vậy rất nhiều người cho rằng, Cảnh Vương không được sủng ái.

Đương nhiên “rất nhiều người” này không bao gồm Lý Ngư hiểu rõ toàn bộ nội dung chuyện.

Hoàng đế xa cách Cảnh Vương cũng không phải vì thật sự không thương hắn, mà là một kiểu bảo vệ trá hình. Cảnh Vương được Hiếu Tuệ Hoàng Hậu sinh, xuất thân cao quý, nhưng vì không thể nói, thân phận quý giá tới đâu cũng mất đi khả năng kế vị, được xây phủ phong Vương rất sớm. Nhưng vì bảo vệ đứa con trai này, tuy Hoàng đế không muốn gần gũi với Cảnh Vương do cái chết của ái thê, sâu trong nội tâm ông vẫn biết đây là cốt nhục của ái thê, ông vẫn hi vọng đứa con trai này được bình an cả đời.

Không nói tới những cái khác, tính Cảnh Vương cũng không rộng lượng. Hồi nhỏ hắn bị những Hoàng tử ngang tuổi cười nhạo là người câm, Cảnh Vương trực tiếp xắn tay áo đánh no đòn bọn nó, bị tố cáo tới tai Hoàng đế. Hoàng đế phạt tất cả, nhưng lại lén nhắc những Hoàng tử khác phải nhường Cảnh Vương nhiều một chút.

Cảnh Vương không thể nói chuyện, việc học cũng không tiện, Hoàng đế lại cố ý tìm một vị thầy nghiêm khắc chuyên dạy người câm điếc.

Những điều này đều là sự cưng chiều của Hoàng đế với Cảnh Vương, chỉ là không muốn nói rõ.

Cho nên thật ra Lý Ngư thật sự chẳng lo tý nào.

Ở chính điện của Càn Thanh cung, Hoàng đế mặc long bào ngồi ngay ngắn trên ngai vàng khắc rồng bay, thấy Cảnh Vương tới, hơi gật đầu: “Thiên Trì, ngươi tới rồi.”

Cảnh Vương đặt bát to đựng cá chép nhỏ cạnh bàn con, nghiêm túc hành lễ.

Hoàng đế cười bảo hắn đứng dậy, nhìn đứa con trai này từ xa. Cảnh Vương vẫn vậy, lạnh lùng yên tĩnh, ánh mắt của Hoàng đế cứ thế dừng trên bát to Cảnh Vương mang tới.

Theo sự hiểu biết của Hoàng đế, trong bát mà có nước hầu hết đều là canh. Cầm bát vào Càn Thanh cung, hầu hết đều là dâng canh cho ông. Hoàng để nhầm rằng Cảnh Vương đã biết sai rồi, cố ý bưng một bát canh tới, muốn dâng cho ông.

Hoàng đế cười nói: “Ngươi thật có tâm.”

Cảnh Vương chưa chuẩn bị gì đã bị hiểu lầm: “...”

Hoàng đế không quá gần gũi với đứa con trai này. Cảnh Vương nguyện ý lấy lòng, trong lòng Hoàng đế cũng yên lòng thuận theo. Lúc này ông lệnh La Thụy Sinh dâng “canh” Cảnh Vương đem vào.

Cảnh Vương không thể nói ra, ngăn cản cũng hơi chậm. La công công nhanh nhẹn bưng bát to lên, một nội thị bên cạnh cũng đưa ngân châm(3) qua.

(3) Ngân châm: kim bằng bạc dùng để thử độc.


Canh này nhìn như canh cẩu kỷ cá tươi. La công công định kiểm tra như thường lệ, nhận ngân châm rồi cúi đầu, đột ngột đối mắt với cá chép nhỏ hoạt bát nổi lên mặt nước hóng trò vui.

La công công giật mình, run tay suýt nữa quăng cái bát đi: “Ôi, Cảnh Vương điện hạ dâng... cái này là cái gì?”

Lý Ngư cũng bị La công công đột nhiên xuất hiện dọa sợ, “biu” một cái chìm xuống đáy bát.

Vẫn còn sống à? La công công nghiêm nghị, thì ra không phải canh cá!

“Rốt cuộc Cảnh Vương dâng lên cái gì?”

Hoàng đế cách khá xa, lúc La công công kinh ngạc hô lên, cũng ngạc nhiên.

La công công thật sự khó trả lời được. Cảnh Vương đứng dậy, đi tới trước mặt La công công, yên lặng nhận bát to từ tay La công công.

Hoàng đế: ? ? ?

Cảnh Vương tự nâng bát to tới trước mặt Hoàng đế, không đưa qua ai, vững vàng đỡ bát, cũng không tiến về phía trước, tỏ ý muốn đưa cho Hoàng đế.

Hoàng đế: “...”

Hoàng đế chỉ thấy một bát to gợn sóng nước được đưa tới, bên trong chứa rất nhiều nước sạch, một con cá chép nhỏ to bằng lòng bàn tay đang bơi bên trong.

Hoàng đế sững sờ: “Cảnh Vương, ngươi có ý gì?”

Mục Thiên Trì cười cười, ngón tay tùy ý để vào nước, nhẹ nhàng khuấy một cái.

Lúc này Lý Ngư đang lén lút nhìn Hoàng đế từ trong nước. Hoàng đế là một ông chú mặt chữ điền có chút râu ngắn. Lý Ngư thầm nghĩ, may mà Cảnh Vương chỉ có đôi mắt hơi giống Hoàng đế, hầu hết các nét đều giống Hiếu Tuệ Hoàng hậu. Nếu giống Hoàng đế, mỹ nam sẽ ít “mỹ” đi nhiều...

Trong lòng cậu đang oán thầm Cảnh Vương, Cảnh Vương lại đột nhiên đưa tay xuống, Lý Ngư không biết làm thế nào.

 Cậu phản ứng lại, động tác của Cảnh Vương thật ra là đùa cậu. Nhưng bây giờ họ đang ở trước mặt Vua, Cảnh Vương đến cùng muốn làm gì vậy?

Từ khi Cảnh Vương đổi bát cho cậu, cậu đã biết chắc Cảnh Vương sẽ không hiến cậu cho Hoàng đế. Bởi vì đối với đồ được dâng lên, vẻ ngoài là quan trọng nhất. Bát ngọc nhỏ lịch sự tao nhã không thô lỗ như bát to đương nhiên vua càng thích hơn. Nhưng Cảnh Vương lại dứt khoát không cần bát ngọc, điều này đã thể hiện rõ rằng, hắn sẽ không bắt cậu lấy lòng Hoàng đế.

Nhưng tại sao Cảnh Vương lại muốn đưa cậu tới gặp Vua, vì sao lại làm động tác này khi ở trước mặt Hoàng đế?

Mặc kệ đi, chủ nhân đùa thú cưng, thú cưng phải... đáp lại một chút.

Lý Ngư nhịn xấu hổ hùa theo Cảnh Vương. Cậu cũng không phải mới bán manh(4) một hai lần với Cảnh Vương.Bơi tới giữa ngón tay Cảnh Vương, hơi do dự, mở miệng cá thân mật cà cà ngón tay Cảnh Vương.

(4) Bán manh: tỏ vẻ dễ thương, “manh” 萌 [méng] ‒ Đồng âm với tiếng Nhật “Moe”: Ý chỉ những thứ dễ thương, đáng yêu, ngây ngốc… có đôi khi còn được dùng thay thế chữ 们 môn [men] đại từ chỉ số nhiều.

Ặc... Có chút vị thức ăn cho cá, là loại thức ăn cho cá khá ngon màu hồng kia.

Lúc đầu hành động của cậu hơi cứng ngắc, nhưng sau đó là hoàn toàn cam tâm tình nguyện đuổi theo ngón tay đối phương nô đùa.

Cảnh Vương cụp mắt nhìn cá chép nhỏ tung tăng bơi, trong mắt có chút ánh sáng nhàn nhạt. Trong thoáng chốc Hoàng đế tưởng mình nhìn nhầm. Từ trước tới giờ Cảnh Vương vẫn luôn lạnh lùng cứng rắn, chưa từng biểu lộ cảm xúc gì khác trước mặt ông. Vậy mà bây giờ, hắn lại dịu dàng chơi đùa với một con cá...

Trước đây Hoàng đế còn cảm thấy Cảnh Vương quái gở, âm thầm sai người dâng cho Cảnh Vương một vài con mèo con cún để Cảnh Vương làm bạn. Nhưng Cảnh Vương lại hững hờ không thèm nhìn một cái, không lưu lại bất kỳ con nào. Lúc đó Hoàng đế còn cảm thấy, hình như Cảnh Vương không thích thú cưng. Nhưng bây giờ, Cảnh Vương người không thích thú cưng lại phá lệ chỉ vì một con cá??

Hoàng đế hoảng hốt nghĩ các loại khả năng, một lúc lâu mới  khó khăn mở miệng nói: “Chẳng lẽ ngươi muốn nói cho trẫm rằng ngươi đang nuôi một con cá?”

Mục Thiên Trì hơi gật đầu.

Cảnh Vương thật sự nuôi cá. Hoàng đế rất kinh ngạc. Nhưng đứa con trai này của ông cuối cùng cũng có chút tình người, dù sao cũng được coi là một chuyện tốt.

Ông nhìn lại con cá này... Con cá này cũng không phải loại cá Koi cát tường quý giá, mà chỉ là một con cá chép nhỏ bình thường dễ tìm, nhìn qua khá giống với loại cá được đem đi hầm canh.

... Sở thích của Cảnh Vương cũng thật khó hiểu.

Lúc này Hoàng đế đã quên mục đích ông triệu Cảnh Vương tới, khóe môi ông nhếch lên dối lòng nói: “Nuôi cá à, nuôi khỏe đấy.”

Cảnh vương: "..."

Lý Ngư thấy Cảnh Vương gật đầu, trong lòng tựa như có một con ngựa lộc cà lộc cộc chạy qua. Tuy Vương công công đã nhận định rằng cậu là cá cưng của Cảnh Vương từ lâu, nhưng tự Cảnh Vương thừa nhận lại là lần đầu tiên. Thì ra Cảnh Vương dẫn cậu đi gặp Hoàng đế là để Hoàng đế thừa nhận cậu là cá cưng, thú cưng này cũng hơi kiêu căng nhỉ?

Lý Ngư lâng lâng, nhiệm vụ chủ tuyến Cá cưng trăm vạn là muốn cậu làm cá cưng của Cảnh Vương. Bây giờ Cảnh Vương đã chấp nhận cậu là cá cưng trước mặt Vua, có phải điều này thể hiện rằng cậu đã hoàn thành nhiệm vụ chủ tuyến không?

Nhưng cậu đợi một lúc cũng không nghe thấy tiếng nhắc hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống, xem ra chủ nhân tự thừa nhận cũng không được. Hệ thống Hại Cá không chấp nhận, vẫn phải tiếp tục làm từng bước mà hiện tại là “ở chung” mới được.

Một nội thị bên ngoài vội vàng vào bẩm báo, báo rằng Quý phi và Nhị Hoàng tử đang ở ngoài điện cầu kiến.

Lúc này Hoàng đế mới nhớ tới việc chính, thích thú liếc Cảnh Vương một cái. Lưng Cảnh Vương thẳng tắp đùa cá, không phản ứng gì, Hoàng đế khẽ thở dài nói: “Bảo bọn họ vào đi.”


Tác giả có lời muốn nói:

Quý phi “lương lương”(5) tới rồi, nàng cầm kẻ thù mèo trắng và dạ minh châu tới!!

(5) Gốc là 贵妃凉凉 /Guìfēi liáng liáng/, “Quý phi nương nương” là 贵妃娘娘 /Guìfēi niángniáng/, khác mỗi /l/ và /n/ và khác tận hai chữ nên mình nghĩ tác giả cố tình sai chính tả để châm biếm.


Tiểu kịch trường (Gặp Vua):

Lý Ngư: Tại sao Điện hạ lại muốn dẫn cá đi gặp Hoàng thượng?

Cảnh vương: Muốn tất cả mọi người đều biết ngươi là cá của ta.

 

Mọi người không cần lo lắng, Cảnh Vương sẽ được chữa khỏi.

Cá nho nhỏ cũng có, biến thành dạng người cũng có.

Chương 8

4 nhận xét: